Mỗi tương đối thở tắt đi là một trong những câu chuyện số phận được kể. Đó là mẩu truyện tang mến của người đã mất, của bạn còn sống và là mẩu chuyện nghề thăng trầm của những người chăm giữ… xác người tận nơi vĩnh biệt.


Bạn đang xem: Nhà xác bệnh viện chợ rẫy

Nằm lặng lẽ trên đường Thuận Kiều, quận 11 (TP.HCM), khu bên vĩnh biệt cơ sở y tế Chợ Rẫy hiện hữu lên một vẻ hờ hững khó tả. Không phải như những địa điểm khác, bên vĩnh biệt này nằm khác biệt với khuôn viên dịch viện, cách cổng chủ yếu vài trăm mét.

vì chưng Khoa Giải phẫu bệnh tình của bệnh viện Chợ Rẫy nên xử lí một khối lượng công việc lớn, nên diện tích khu công ty vĩnh biệt này rộng đến hơn 300 mét vuông, với tổng số 5 nhân viên xử lí thi thể cùng 2 nhân viên đảm bảo an toàn kiêm có tác dụng thủ tục.

Một tương đối thở tắt đi là 1 câu chuyện đời

Theo lời hẹn, shop chúng tôi đến nơi tàng trữ và xử lý thi thể của bệnh viện Chợ Rẫy vào một trong những buổi tối. Bên trái cánh cổng sắt to là bảng đèn vuông vức đề loại chữ “Nhà vĩnh biệt”. Ánh sáng tấm biển chỉ vạc ra vừa đủ, nhưng chắc hẳn cũng chẳng ai đi ngang ao ước ngoái chú ý vào…

Với diện tích s rộng hơn so với công ty đại thể của tương đối nhiều bệnh viện khác trong thành phố, thuộc với mọi hàng đèn trắng toát mở dọc hành lang, càng tạo nên chúng tôi cảm giác lạnh lẽo khi cách vào.


*

Anh trằn Tánh (43 tuổi), nhân viên nhà vĩnh biệt bệnh viện Chợ Rẫy, đón chúng tôi khi vừa từ phòng đông xác bước ra. Vừa túa đôi găng tay tay, anh vừa hỏi: “Đêm nay những anh ngủ lại đây buộc phải không?”. Khi công ty chúng tôi chưa kịp từ chối, anh đã cười: “Khỏi lắc đầu. Mười bạn vào đấy là hơn 9 người về, gồm ai dám ngơi nghỉ lại đâu”.

Anh Tánh thao tác tại đơn vị vĩnh biệt này vẫn hơn 10 năm nay. Một ngày của các nhân viên như anh lẫn nhân viên bảo đảm đều bắt đầu từ 6 giờ đồng hồ sáng hôm trước đến 6 giờ chiếu sáng hôm sau. Tiếp nối sẽ đến người khác vào thay thế sửa chữa và luôn luôn giữ số lượng 2 người xử lí thi thể cùng 1 bảo vệ.

Với bài bản của bệnh viện Chợ Rẫy, anh Tánh mang lại biết: “3 người vậy mà các hôm vẫn vượt tải. Trung bình hàng ngày chúng tôi chào đón 2 – 3 ca. Nhưng bao gồm hôm số lượng tăng vọt lên 8 – 9 ca, buộc phải làm suốt cả ngày lẫn đêm. Các anh em khác vẫn buộc phải đến “trực chiến” dù chưa hẳn ngày trực của mình”.

Mười năm ngay gần như… nạp năng lượng ngủ lân cận những thi thể, anh Tánh đã chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh đời. Anh trung tâm sự, mỗi một hơi thở tắt đi là 1 trong câu chuyện, một niềm mến tâm, cho toàn bộ cơ thể nằm cơ lẫn fan còn đã sống. Dù sẽ quen với sinh ly tử biệt, nhưng có tương đối nhiều điều vẫn ám ảnh trong đầu đầy đủ con bạn làm công việc “rợn người” ở đây.

“Nhiều tuyệt nhất ở đấy là những tín đồ bị tai nạn thương tâm lao động, tai nạn thương tâm giao thông, hoặc loạn đả do mâu thuẫn, khiến các phần thân thể không còn nguyên vẹn. Bao hàm vụ án lại liên quan đến người danh tiếng gây xốn xang dư luận. Khó khăn nhất vẫn luôn là xác chết cháy với domain authority thịt dễ bong rộp và nặng trĩu mùi. Tất cả cả trường hợp fan nhà cho thấy xác người thân chết vì sida khô đen đã không dám dìm và quăng quật về…”, anh Tánh bùi ngùi nhớ lại bao mẩu chuyện chẳng ai tương tự ai.


*

Anh trần Tánh (43 tuổi), nhân viên xử lí thi thể tại nhà vĩnh biệt khám đa khoa Chợ Rẫy, đang làm quá trình tắm rửa quái vật
Ảnh: Hoài Nhân
*

Xem thêm: 19 Tiêu Chí Xây Dựng Nông Thôn Mới Khu Vực Đồng Bằng Sông Hồng

*

Sinh tử muốn manh như chớp mắt

Những nhân viên cấp dưới như anh Tánh trước khi làm quá trình “lạnh sống lưng” này, các từng là nhân viên cấp dưới hộ lý, bảo vệ,… tại cơ sở y tế và được luân chuyển sang đơn vị vĩnh biệt. Anh vẫn tồn tại nhớ hoài xúc cảm khi lần đầu tiếp xúc với cùng 1 xác người: “Lúc đầu tôi làm cho giữ xe pháo tại dịch viện, khi dịch viện phải nhân sự thì gửi tôi sang trọng đây. Bắt đầu vào chỉ nhìn thôi tôi vẫn nhợn rồi, về thấy cơm trắng không ăn nổi cả mon trời”.

Ấy vậy mà chính anh Tánh cũng không nghĩ mình lại đính bó với các bước suốt 10 năm. “Ban đầu chỉ dễ dàng là mưu sinh. Khi làm cho rồi mới nghĩ trường hợp mình không làm cho thì ai làm. Tới cơ hội thấy những người dân còn sinh sống rối bời trong mất mát, thấy hầu hết con bạn tận số ở đó, hóng mình tắm rửa rửa, trang điểm, thay quần áo tươm tất nhằm ra đi, thì mình bắt đầu biết chẳng thể nào bỏ dòng nghề này được nữa”, anh Tánh trầm ngâm.

Ông Nguyễn Văn Tám (59 tuổi), là tín đồ gắn bó với nhà vĩnh biệt bệnh viện Chợ Rẫy đã hai mươi năm nay, lại thường xuyên câu chuyện bằng những lần trang điểm mang đến xác chết.

“Người đang mất siêu nhợt nhạt, ngoài dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ chúng tôi cũng làm cả các bước trang điểm cho họ. Sơn môi, sơn móng tay, tiến công phấn, chải tóc mang lại thi thể, shop chúng tôi đều làm cả. Cũng là tín đồ cũ dạy fan mới vậy thôi! make up xác sẽ cạnh tranh hơn một chút ít vì domain authority mặt họ ít nạp năng lượng phấn. Nam lại dễ dàng hơn thanh nữ vì chỉ việc hồng hào một chút, không bắt buộc quá đậm”, ông Tám mang đến biết.



Ông cũng chia sẻ, mặc dù trang điểm xác là theo yêu ước của người thân, nhưng cũng có ca trường đoản cú ông làm vị thấy nên làm, như một cách yên ủi họ về nhân loại bên kia. Ông đã từng có lần tắm xác, trang điểm cho đa số người mẫu, diễn viên xấu số. Nhưng dù cho là ai, ông cũng từ dặn lòng nên làm bằng toàn bộ sự thành tâm, vị “nhắm đôi mắt rồi thì người nào cũng như ai”.

Hơn hai mươi năm làm nghề, ông Tám cảm thấy ý kiến nhận cuộc sống của chính bản thân mình đã biến hóa nhiều. Ông bộc bạch: “Ngày nào cũng thấy chết chóc, tôi mới nhận ra sinh tử cuộc đời đôi khi mong manh như chớp mắt! nôn nóng một giây trên đường hay thiếu kiềm chế rồi khiến gổ, cuối cùng chỉ còn lại tang thương. Xưa tôi lạnh tính, làm nghề rồi tự nhiên đằm lại. Hơn thảm bại làm bỏ ra rồi bị tiêu diệt cũng xuôi tay chẳng mang theo được gì”.


Một thi hài được di chuyển từ dịch viện vào nhà vĩnh biệt thân khuya
Ảnh: Phan Định

“Mày ôm xác rồi về ôm bà xã làm sao”

mẩu chuyện về những người dân làm dòng nghề “hiếm bạn làm” cứ trải dài với toàn bộ vui ảm đạm đan xen. Dù ít dù các thì cũng hệt như nhau, chúng ta đều đã có lần chạnh lòng vị miệng đời tiếng vào lời ra.

“Bạn bè, fan thân ai ai cũng nói, bộ hết nghề làm cho rồi sao mà lựa chọn nghề này! Riết rồi từ bỏ tôi cũng ít khi nào tới nhà của bạn bè, họp phương diện toàn hẹn ra bên ngoài thôi. Có fan hiểu, tín đồ không, cơ mà thường bọn họ vẫn đùa: “Tối ngày mi ôm xác không rồi về ôm vk làm sao?”. đôi khi họ đùa, nhưng bất chợt mình vẫn cân nhắc nhiều…”, anh Tánh nói mà cúi đầu, nhìn chăm bẳm vào hai bàn tay bản thân đang chũm lại.

Ở đơn vị xác cơ sở y tế Chợ Rẫy, bộ phận đảm bảo sẽ kiêm cả các bước giấy tờ, hướng dẫn thủ tục cho thân nhân. Cũng là hồ hết con fan “ngày ngày mở đôi mắt ra là thấy xác”, ông Bùi Đức Tuyên (56 tuổi), bảo đảm tại đây, lại trải lòng về những câu chuyện cùng thân nhân.

Ông mang đến biết, phần nhiều gia đình không ai muốn giám định, mổ xẻ gì cả cần sẽ có tác dụng ầm lên. Khi đó, ông phải nỗ lực giải thích mang đến họ hiểu về giấy tờ thủ tục và quyền lợi, yêu cầu bình tĩnh mặc dù rằng họ có ức chế to giờ đồng hồ bao nhiêu.


“Phải để mình vào hoàn cảnh của họ thì mới có thể hiểu cái bi thảm vì mất mát khủng thế nào cùng ứng xử phù hợp. Khi mình yên ủi được họ, giúp họ sụt giảm phần như thế nào nỗi đau, tự mình cũng thấy vui”, ông Tuyên bộc bạch.

Theo ông, trở ngại nhất chắc rằng là với những gia đình người dân tộc, cụ thể là bạn Chăm. Ông mang đến biết: “Giờ tốt của chúng ta thường rất ít, nên có tương đối nhiều ca chuyển đến đây, xác định chỉ từ 3 tiếng nữa bắt buộc chôn, vậy là đồng đội lo mà chạy. Họ có những tục riêng nhưng mà nếu không hiểu nhiều sẽ to chuyện, bắt buộc mình càng buộc phải giữ bình tĩnh và kỹ lưỡng”.

Nói rồi ông chỉ tay vào phòng bảo đảm an toàn và cười: “Đó, trong phòng không đủ can đảm để cái gì cả. Ly thủy tinh, vật sắc và nhọn đều đựng hết. Vì thỉnh thoảng họ đụng cái gì là họ rứa phang hết”.

địa điểm nhà xác lạnh lẽo với nhiều thăng trầm, bi tráng vui như thế, nhưng chúng tôi vẫn thấy cạnh bờ tường những bồn hoa kiểng, rất nhiều giàn nho, giậu bội bạc hà xanh mướt. Một góc còn tồn tại chiếc lồng nuôi gà, chiếc hồ nuôi cá. Ông Tám giải thích: “Niềm vui của anh em trong phía trên đấy! Thê lương ảm đạm quá thì bản thân tự search cái nào đó làm vui”.

Khi chúng tôi đang huyên thuyên cùng với ông về giàn hoa kiểng, tiếng chuông điện thoại cảm ứng bỗng vang lên inch ỏi từ chống bảo vệ. Như đã quá quen, ông Tám rảo cách nhanh vào bên trong để thuộc đồng nghiệp sẵn sàng làm nhiệm vụ.

chúng tôi nhìn theo, lòng mông lung nhiều suy nghĩ. Vậy là lại một tương đối thở nữa vừa tắt lịm, lại đông đảo phận đời nữa sắp được nhắc ra.