Suy nghĩ của em về vấn đề được đúc rút từ câu thơ trên.

Bạn đang xem: Nơi ta ở chỉ là nơi đất ở

Lời giải:

Tiếng hát con tàu là một dấu mốc mang đến thấy hành trình “từ thung lũng đau thương ra cánh đồng vui” của hồn thơ Chế Lan Viên. Ra đời vào những năm tháng ở miền đang hồ hởi với công cuộc dựng xây cuộc sống mới, bài xích thơ thể hiện khát vọng hoà nhập của thơ ca, nghệ thuật, xúc cảm ở người nghệ sĩ với cuộc sống rộng lớn đang rộn ràng nơi ấy.Tiếng hát con tàu là một vào những thành công xuất sắc tiêu biểu cho phong thái thơ Chế Lan Viên: phong cách triết luận - chổ chính giữa tình.

Câu thơ Chế Lan Viên có nặng tính chất tổng quan và rất nhiều tính chất triết lý. Nhưng triết lý mà không thô khan. Bởi đó còn là những ý thơ được cất lên từ những xúc động lắng nghe của chính lòng mình thông qua sự trải nghiệm của cuộc sống để đúc rút quy luật phố biến của đời sống trái tim nhỏ người.Bằng trí tuệ sắc sảo cùng trái tim nhạy cảm, Chế Lan Viên còn khám phá ra một quy luật nâng cao mà lý thú.

"Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi, đất đã hóa trung ương hồn!"

hai câu thơ theo cấu trúc tuy vậy hành, ánh lên vẻ đẹp trí tuệ. Đó là đường nét đặc sắc trong thơ Chế Lan Viên: khi ta ở" rồi "khi ta đi" đã trải qua nhiều năm tháng? hai cảnh ngộ, hai hoàn cảnh sống đã đổi thay. Thời gian cùng không gian, ở cùng đi, quá khứ với hiện tại không làm cho lòng dạ đổi thay, trái lại "đất đã hóa vai trung phong hồn", "nơi đất ở" trước đây, nay có sự chuyển hóa kì lạ: "Khi ta đi, đất đã hóa vai trung phong hồn". Kẻ vô trung tâm và bất nghĩa thì "đi" là hết: "nơi đất ở" chỉ còn lại sự dửng dưng nhưng mà thôi. Có sống hết mình, sống đẹp với "nơi đất ở" thì lúc xa cách, lòng ta mới với theo bao kỉ niệm vui, buồn sâu sắc.

Xem thêm: Tham Khảo Mẫu Thiết Kế Nhà 2 Tầng 4 Phòng Ngủ, Nhà Biệt Thự 2 Tầng 4 Phòng Ngủ

Câu thơ này là sự đúc kết về một quy luật nhân sinh, một sự kì diệu của tâm hồn. Trong đời ai chẳng từng sống ở những mảnh đất, qua những miền quê, nhất là những cán bộ chống chiến. Những năm tháng sống với những miền đất ấy, đó là những quãng đời của bọn chúng ta. Những quãng đời ấy nối tiếp nhau dệt thành cuộc đời mỗi con người. Đúng vậy, đời người là gì nếu chẳng phải là sự kế tiếp tuần hoàn của “ở” với “đi”. Chuyện “ở” cùng “đi” của con người đã chứa đựng trong đó sự chuyển hóa âm thầm cơ mà chính họ cũng không xuất xắc biết. Khi ta ở, nghĩa là lúc ta đang sống trong hiện tại, thì hiện tại dường như chưa cho chúng ta thấy tình cảm thật sự của mình. Thậm chí, ta tưởng như miền đất ta đang ở cũng chỉ như bao nhiêu miền đất không giống chỉ là nơi đất ở thế thôỉ. Phải đến khi vị một lí vày nào đó ta phải từ giã miền đất ấy, quãng đời sống ở đây bỗng trở thành quá khứ, miền đất từng cưu sở hữu ta lùi lại vùng sau lưng. Chú ý vào lòng ta mới chợt nhận ra: bao gồm ta đã gắn bó với miền đất cơ từ dịp nào ta cũng không hay. Tình cảm cứ âm thầm hình thành, âm thầm cho đất đã hóa trọng điểm hồn. Thì ra, trong những ngày tháng ta đi, mảnh đất từng bít chở, nuôi nấng ta vẫn cứ dõi theo ta từng bước, vẫn thầm nhắc ta trở lại, ấy thế nhưng nhiều thời điểm ta thật vô tình. Song, kì thực là mảnh đất ấy đã gắn bó ngày tiết thịt với ta. Đất đã hóa trung tâm hồn, nghĩa là miền đất ấy mang trong nó trọng điểm hồn của một cố nhân. Nhưng quan tiền trọng hơn là miền đất ấy đã trở thành tâm hồn của chủ yếu ta. Mảnh đất mà lại ta từng sống đã trở thành một phần đời ta. Ta không thể tưởng tượng được đầy đủ về cuộc đời mình, nếu thiếu đi những năm mon sống bên trên mảnh đất ấy. Những kỉ niệm với mảnh đất cơ là một phần cuộc đời ta, là hành trang tinh thần không thể thiếu của ta.

Câu thơ là tiếng nói tình nghĩa ở đời, là niềm tự hào về biện pháp ăn ở thủy bình thường sắt son. Tây Bắc - mảnh đất thiêng liêng, nhân vật đã có tình sâu nghĩa nặng đối với đơn vị thơ với bao chiến sĩ. Vì chưng thế thật là dễ hiểu mảnh đất ấy thuộc với những nhỏ người ở nơi ấy sao mà "lòng lại chẳng yêu thương?"". Có trải nghiệm, mới thấm thía vị đời cùng tình đời sâu nặng, mới cảm được dòng diệu kì mơ hồ mà lại hiện hũu nơi sâu thẳm lòng người: "Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn". Sự chuyển hoá kì diệu ấy là "bằng chứng" cho sức mạnh của tình đời, tình người: Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương. Như vậy thiết yếu tình yêu thương là chất kết dính, tạo ra sự sự chuyển hóa kì diệu, khiến đến “đất lạ” hóa thành “quê hương”. Nhưng tình yêu không chỉ giới hạn trong tình cảm lứa đôi mà lại nó còn biểu hiện những tình cảm với con người, với quê hương đất nước.

hai câu thơ này này là một trong những câu được xem như là hay nhất của đời thơ Chế Lan Viên, ở đây, những cảm xúc sâu lắng lại được một suy tư sắc sảo nâng đỡ, cuối thuộc nó đã kết tinh thành những câu thơ vừa đẹp, vừa trĩu nặng triết lí. Nghĩa là thành công này rất tiêu biểu mang đến một phong thái thơ của Chế Lan Viên: triết luận - trung ương tình.