Chap 2: Nó sau khi bình ổn ngừng nhà tại thì liền tới trường giúp xem lại ngôi ngôi trường có y như tronh làm hồ sơ ko.

Bạn đang xem: Tôi nhớ cô rồi về nhà đi

Nó đi một vòng ngôi trường, rồi hít thở không gian lành mạnh ở khu vui chơi công viên ngôi trường, vào đầu nghĩ:"" Chà, Banguk, trường học tập của nhỏ công ty phong lưu không giống."" Nhưng lại bị giảm đứt lưu ý đến bởi một lời nói:-Cô là ai?Nó xoay đầu lại thì thấy một anh chàng tóc phân tử dẻ, tay đút ít vào trong túi quần thua cuộc sườn lưng cô. Anh ta lại nói:-Cô liệu có phải là Chun Hisun không?-Hả...ơ...ờ.Anh ta lại gần rồi chuyển tay ra chào nó:-Tôi là Song Seho. Hội phó hội học sinh.-Chào anhNó bắt tay của anh ấy đáp lại. Anh đưa đến phòng hội trưởng để tra cứu lớp. Trên lối đi, bao ánh mắt nhìn nó không ngơi, chúng ta rất kinh ngạc bởi vì hiếm lúc 1 cô nàng lạ rất có thể lại ngay sát hội phó và hội trưởng. Nhìn anh ta vẫn thảm nhiên nlỗi không tồn tại gì nó thì thầm nghĩ:"" Chà, anh ta phỉ là nỗi tiếng lắm bắt đầu như vậy này, hìhì, hãnh diện quá""Hai người tăng trưởng tầng 4 của ngôi ngôi trường, đây là tầng nhằm quy định tiếp thu kiến thức với 1 căn chống khổng lồ sinh sống cuối hiên chạy dài là chống của hội trưởng. Anh chuyển nó mang đến trước một dòng bàn rồi cúi đầu chào:-Thưa hội trưởng, đây là học viên bắt đầu.-Ừm, cậu về lớp đi.Anh ta ra đi thì chàng trai này bắt đầu xoay đầu lại, Khi nhận thấy mặt của tín đồ kia, nó chỉ biết trân đôi mắt ra đứng nhìn, anh ta lạnh lùng:-Cô tất cả biết quan sát chằm chằm vào tín đồ khác là mất lịch sự à?!-Tôi.... anh....ơ....Nó thốt lên phần lớn từ bỏ ngữ chẳng ai phát âm ngọn nguồn, hắn ta đề nghị rước tập hồ sơ rồi nói:-Tôi coi rồi, cô học tập bình thường lớp với tôi, cần giờ hãy theo tôi.Nó ko nói câu như thế nào chỉ cù sườn lưng đẫn đờ đi về phía cửa ngõ, còn hắn theo sau... Nó lơ ngơ nlỗi một tượng phật cứ đi thẳng liền mạch, anh ta tự dưng nuốm mang phần cổ áo của chính nó rồi nói:-Cửa bên này, chính là tường ngăn.Nó sực thức giấc rồi líu ríu cảm ơn anh ta, anh đi lên trước dẫn đường, nó lẽo đẽo theo sau.Đến lớp, anh ta gõ cửa cô giáo ngay tắp lự nói vọng ra:-Vào đi.Anh ta vào lớp, thầy giáo ngạc nhiên:-Jihun, học sinh bắt đầu đâu?Hắn ta ko nói gì, chỉ tách mặt đường nhằm lộ nó sinh hoạt sau sườn lưng rồi hắn trở về ghế của mình. Nó vừa không mang đồng phục lại với mái đầu nkhiến ngô có tác dụng nó nhỏng quê một cục trên bục. Cô giáo nỗ lực lấy tay nó rồi nói:-Em chớ lo, trình làng về tay đi.Nó lo ngại với thật sự nặng nề rộng nó suy nghĩ, nó ấp úng:-Mình là Kyên ổn Hisun, đến từ đất nước hình chữ S, bản thân có bà mẹ là tín đồ Việt, bố là tín đồ Hàn. Mình...-Sao trông cậu công ty quê cố kỉnh, mặc như vậy thì sao cậu lại được vào trường. – Một đứa bạn cất ngôn ngữ.Nó ngắc ngứ không biết nói gì thì một cô bé có vẻ như kiêu sa núm cây cây viết xoay tảo rồi nhìn nó hỏi:-VN nhưng mà cũng có công dụng vào trường này sao?Cả lớp cười cợt phá lên, nhưng trong lớp chỉ có hắn là im thin thít cùng Song Seho chỉ mỉn nhẹ môi, mức độ Chịu đựng của ai ai cũng gồm giới hạn, nó cũng không nước ngoài lệ, quan sát trong lớp mỉm cười nó bỗng nhiên nói lớn một bí quyết tức giận:-Có gì xứng đáng cười chứ.Cả lớp im bặt quan sát nó, cả thầy giáo cũng không nắm tin vào tai quan sát, đều bạn trừng góc nhìn nó, cây bút trên tay của cô gái tê ngay thức thì rơi tức thì xuống bàn. Cả hắn và anh phần lớn ngước khía cạnh lên chú ý nó. Nó lại tiếp tục:-Chúng tôi cũng là bạn nhưng mà, thiết yếu học tập ngơi nghỉ ngôi trường chúng tôi đam mê sao?Rồi nó nhìn thấy một loại ghế trống trước Seho tức tốc trở về khu vực đó rồi ngồi xuống, khía cạnh chỉ biết cúi gằm. Anh thọc tập cây bút vào sườn lưng nó, khen:-Cô xuất sắc lắm.Tới tiếng trưa, nó ko xuống nhà ăn cơ mà lên tầng thượng ngồi. Nó ngân nga một ca khúc bi hùng trong gió. Hắn cũng ở kia nghe có tiếng hát, hắn ngay tức thì đứng lên để tra cứu người hát nhưng lại chẳng thấy ai. Nó nhìn đồng hồ thời trang rồi vực lên, quay đầu lại thì thấy hắn đứng phương pháp xa nó khoảng 10m.

Xem thêm: Top 8 Khách Sạn Đường Hoàng Diệu Đà Nẵng Giá Rẻ, Chất Lượng, Khách Sạn Tại Đường Hoàng Diệu Hải Châu

Nó ko nói gì chỉ loại bỏ.Sau bữa tối, nó quyết ra bên ngoài tìm mua bộ đồ của trường, đã loay hoay chưa bao giờ download mẫu như thế nào. Hắn cũng đang đi tìm kiếm xem đôi giầy thì thấy nó. Hắn nhìn theo nó, từng hành động cử chỉ. Còn nó, vẫn không xuất xắc biết, nó đưa hai tay áo của hai bộ lên rồi phân vân:-Cái nào trên đây ta.Mãi sau nó new ra quyết định thiết lập luôn luôn cả nhị, sẽ coi giá bán bên trên áo, nó không để ý cần đễ xẻ vào trong 1 gò đồ bày sinh sống đó. Hắn nhìn nó nhưng mà không nhịn cười cợt được, nhưng lại không Tức là hắn qua giúp nó, hắn chỉ lấy chấm dứt đôi dày rồi tính tiền ra về.Hôm sau, nó đi học cùng với mẫu băng dán cá nhân trên trán, nó đang loay hoay kiếm tìm quyển vsinh hoạt thì tất cả một cô gái vỗ vai nó:-Nè, nói thiệt nha, cậu rất như là một ngươif chúng ta của tôi lúc nhỏ dại, ccô ấy thương hiệu là Trân từ bỏ toàn nước.Nó nghe cầm thì ngay tắp lự quay đầu lại chú ý, bất ngờ tín đồ sau lưng này lại chính là Kyên ổn Dara, cô bạn thân hồi còn nghỉ ngơi Hanf của chính nó, ngạc nhiên con nhỏ nhắn lại học tập sinh hoạt ngôi trường này. Nó tức khắc nhanh lẹ kéo tay anh bạn ra bên ngoài, làm coo bé bỏng chỉ có thể đi theo mà lại không hiể gì cả, nó nói với khuôn mặt hồi hộp:-Cậu là... Dara, Klặng Dara đúng không?-Đúng rồi. Cậu là...-Trân, Hoàng Trân nèNó chỉ tay vào mình, cô bạn thiếu tín nhiệm nổi phải cả nhì hô hoán lên, cô bạn quan sát nó rồi mừng rỡ:-Lâu không gặp gỡ cậu, mình ghi nhớ vượt điDara chú ý miếng dán trên trán nó, cô lột một ít rồi hỏi:-Sao cố này.-Mình bị té ngã ý mà.Nó định dán vào thì nó không còn bám nữa, Dara xin lỗi rồi cô đi vào lớp đem băng cà nhân cô có theo, nó đứng đợi ngơi nghỉ bên cạnh thì hắn xuất hiện thêm, các giọng nói lạnh nhạt:-Cô là người hét hả. Theo tôi lên chống hội trưởng.-Nhưng tôi...-Có đi không thì bảo. – Hắn cắt theo đường ngang tiếng nói của chính nó.Thế là nó theo sau sống lưng hắn, ngay lập tức sau sườn lưng bọn họ thì Seho vừa tới lớp, quan sát bóng dáng của nó, anh biết ràng tất cả cthị trấn xảy ra, yêu cầu đi theo nhì người. Dara đi ra phía bên ngoài với băng mà lại ko thấy nó đâu, cô bé chỉ biết quan sát xung quanh cạnh tranh hiêur rồi cũng lấn sân vào lớp.Nó đứng trước bàn hội tưởng, chú ý theo hắn đã lục nào đó trong thoại, hắn mang ra một chiếc băng cá nhân rồi tiến lại chỗ nó. Hắn lột vứt chiếc cũ rồi cảnh giác dán loại new vào, ví như quan sát tự xung quanh của, chảng khác gì hai người vẫn hôn nhau. Vừa dịp đó, Seho lấn sân vào, anh ngạc nhiên thốt lên:-Hai người vẫn làm cho mẫu gì đấy.Nó xoay đầu lại nhìn thì mau lẹ cúi đầu kính chào Hội Phó. Hắn thấy núm ngay tức thì thanh khô minh:-Mình chỉ giúp cậu ấy dán băng cá thể thôi.Seho nghe vậy ngay tức thì nhìn vào trán nó, cậu ta tiến lại nơi hai tín đồ rồi hỏi nó:-Cô bị sao vắt.-Tôi bị té ngã. Nếu không tồn tại gì thì tôi xin về lớp đây.Nó lại cúi đầu đi, cả nhì chú ý theo nó, hắn thốt lên:-Đó là tường ngăn, chứ chưa hẳn cửa ngõ.Sau lúc nó đi khỏi, Seho nhìn trực tiếp vào khía cạnh của Jihun nói như khó chịu:-Cậu đề nghị nói không cô ấy ra.-Tôi chẳng làm những gì cô âý cả, Cậu phù hợp cô ta à?-Không, tôi chỉ hy vọng chắc hẳn rằng Ina không làm hại ai nữa.Rồi cậu ta bỏ đi, để bản thân hắn ngơi nghỉ lại trong cnạp năng lượng phòng Hội Trưởng.Sau chiều tối, nó ra thư viện giúp xem sách tìm hiểu thêm đến kì thi điều tra, xem mãi suy ra chán chê, nó lại bi thảm ngủ, cụ là cứ đọng gà gật ngủ luôn thời gian nào ko hay. Sau khi đông đảo người về hết, hắn ao ước lấn sân vào thỏng viện tìm sách xem thêm, sẽ tìm sách bên giá này, hắn nghe giờ động bên giá chỉ cơ, thân tất cả võ bắt buộc hắn không hại nhưng mà vẫn tiếp tục ung dung trở về phía đó, hắn đã cẩn trọng hết nấc thì trước mặt hắn không người nào kahcs đó là nó. Nó nằm tại mấy gò sách ngủ ngon lành, hắn lại địa điểm nó, ngồi xuống chú ý nó, hắn chép miệng:-Thật là chịu hết nỗi nhưng mà, tại đây cơ mà cô cũng ngủ được.Hắn lay nó dậy có tác dụng nó lag mình bừng tỉnh, nó quan sát quanh:-Ơ... đấy là đâu?-Tlỗi viện. Cô ngủ ở đagiống hệt.Nó bắt gặp hắn tức thì vực dậy cúi đầu chào:-Hội trưởng.-Cô thật là, tôi đã ghi cô vào sổ tội ngủ vào thỏng viện.-Xin anh mà lại, tôi không nỗ lực ý. -Không cần phải biết.