Tài giỏi không có nghĩa là không bao giờ phạm phải sai lầm, mà ở chỗ nhanh chóng chuyển bại thành thắng.Bạn đang xem: Xem phim nàng phi yến trong cung nhà hán 1995

Bertolt Brecht


Bạn đang xem: Xem phim nàng phi yến trong cung nhà hán 1995

*

*

Xem thêm: Khách Sạn Ở Lý Sơn Giá Rẻ Chỉ Từ 200K, 10 Khách Sạn Tốt Nhất Gần Đảo Lý Sơn

*

Download MOBI/PRC
- Kindle Download PDF A4 - PC Download PDF A5 - tablethế mà vận mệnh của hai chị em bỗng đổ sập xuống, đến một người bảo vệ cùng khốn, thượng đế cũng giật nốt đi. Vào năm Phi Yến mười bốn tuổi, lão già Chu sau một trận nhậu say, chếnh choáng ngã từ trên bờ xuống ruộng, khi người đi làm phát hiện ra, lão đã thoi thóp rồi, đem về nhà một lúc sau thì chết.Lão không vợ con, để lại một mảnh đất nhỏ trồng rau và một ngôi nhà nát. Do Phi Yến thừa kế. Khi lão Chu còn sống, hai chị em tuy có khó khăn nhưng vẫn được nuôi nấng, bây giờ, chị em chỉ còn biết dựa vào nhau.Phi Yến ở cùng với em gái, qua một thời gian trong ngôi nhà nát ấy, nghèo đói thôi thúc, nếu cứ sống như thế, tương lai chưa biết dẫn vào đâu. Cuối cùng, nàng quyết định đành tâm bán mình đi, lợi dụng dòng dõi của Triệu Mạn, nàng làm một ca kỹ cao cấp.Khi rời khỏi căn nhà đổ nát ấy, Phi Yến đã thề rằng, bất luận dùng thủ đoạn nào cũng phải đạt cho được tự do huy hoàng, bất luận ở hoàn cảnh nào, đều phải nhẫn nhục nghiến răng mà chịu.Nhưng sau khi gặp Trương Phóng, tâm lý cầu an và tình ý lông bông của con gái khiến nàng lười biếng ỉ lại. Nàng hi vọng làm một kẻ quyến thuộc vào Phú Bình hầu mà sống êm ả qua ngày đoạn tháng. Lập chí lúc này coi như ảo tưởng trẻ con. Nàng cho rằng, sự yên ổn của mình là cầu lấy một chỗ đi về thì hợp với hoàn cảnh mình hơn cả. Vậy mà, vận mệnh của nàng chủ định lại có bao giờ được êm ả cho đâu.Nàng trẻ, nàng có dung nhan xinh đẹp. Nhưng trong lòng nàng, đã sớm chán chường. Nàng sợ phải đem sức chống đỡ. Sinh hoạt trong cung đương nhiên là đáng mơ ước, một người con gái bước trên con đường huy hoàng chính đáng chỉ có dựa vào vua chúa thôi. Nhưng nàng lại khiếp hãi những biến hóa âm hiểm của chốn cung đình.Hợp Ðức kiên nghị hơn nàng. Hợp Ðức yêu mến và lo lắng cho chị, tỏ ra không bằng lòng. Triệu Phi Yến nhớ về quá vãng, thở dài trầm giọng nói: - Chị chỉ có như thế này thôi - Ngược lại chị lại không muốn rời nó, để làm gì nhỉ? Người ta muốn chị đi vào con đường hầu hạ vua chúa cơ đấy! - Nàng nói giọng ai oán.Hoàn cảnh, biến hóa đến chóng mặt. Buổi trưa ngày thứ hai, một người tự xưng là người quản gia của Trương đại nhân đến, ông ta nói với Triệu Phi Yến rằng Trương đại nhân chính là đương kim Hoàng đế, mà ông ta chính là thị trung Thuần Vu Trường. Tiếp đó, ông ta lại nói với Phi Yến:Nàng cố làm ra vẻ kinh hoàng, nàng cũng cố làm ra vẻ mừng. Mà sau khi tỏ lộ sự kinh hoàng lẫn vui mừng đó, nàng khéo léo nêu lên vấn đề thiết thực.- Tôi và em tôi lâu nay vẫn ở chung với nhau - Triệu Phi Yến buồn rầu nói - Nó không thể xa rời tôi được. Thưa Thị trung đại nhân, tôi muốn ngài tâu lên trước, kính mong hoàng thượng thuận tình cho tôi đem nó vào cung.- Không có điều kiện nào như vậy! Thưa đại nương, cung đình, khác hẳn với bất kỳ ở đâu, cung đình có bao nhiêu luật lệ, ai ai cũng phải tuân thủ, đến bản thân hoàng thượng cũng phải thế đấy ạ.Triệu Phi Yến cúi đầu suy nghĩ, nàng và em gái, từ bé đến lớn, đều cùng chung số phận, cả những lúc khốn quẫn nhất cũng không rời nhau.Lần thứ nhất khi bán thân làm ca kỹ, người ta cự tuyệt không thu nạp em, nàng đã hết lòng đấu tranh, tuyên bố thẳng thừng là nếu không để em gái đi một thể, thì không thể chấp nhận được. Người ta vì nhan sắc của nàng mà phải miễn cưỡng chịu điều kiện đó.Lúc này, Phi Yến lại muốn dùng mẹo cũ. Nàng muốn nêu chuyện đó với Thuần Vu Trường nếu không cho Hợp Ðức đi theo, nàng sẽ cự tuyệt chuyện vào cung.- Em sẽ tự khắc lo được cho em. Thôi chị cứ yên lòng mà vào cung. - Nói xong, nàng tủm tỉm cười cúi mình thi lễ với Thuần Vu Trường. - Thưa đại nhân, em mong rằng, khi nào có cơ hội tốt, cũng xin cho em được vào cung, ở chung cùng chị.Hợp Ðức xin được vào cung, không có ý điều đó. Nhưng Thuần Vu Trường hỏi một câu làm cho cô ta ngớ ra, thậm chí rất bất bình. Nàng thầm nghĩ: "Ông tưởng tôi không xứng sao? Hừ". Tuy nhiên, nàng không để lộ điều đó ra, cười vang lên một tiếng.- Ha ha! - Thuần Vu Trường lại phá lên cười. - Hợp Ðức, cô thật là bé người lớn gan quá đấy. Ðể tôi nghĩ một cách xem sao, nhưng muốn mệnh của cô cũng như của chị thì hay quá. Ha ha!Hợp Ðức bị xúc phạm sắc mặt tái lại. Thuần Vu Trường không để ý đến vẻ mặt thất sắc của cô bé. Nhưng Phi Yến thì thấy rất rõ vẻ mặt giận dữ của em gái. Vì thế nàng nhẹ nhàng nói.- Thưa Thị trung đại nhân. Chuyện của em gái tôi hãy để sau sẽ hay! - Nàng khôn khéo hỏi lại. - Thế có thể để em nó tiếp tục ở đây được không ạ?- Cứ tự nhiên, đây coi như là nhà của đại nương - "Nàng đã từ đây vào cung mà" - ý Thuần Vu Trường muốn nói như thế nhưng trong giọng nói, đối với thân phận của Phi Yến thì ngầm một ý coi thường. Triệu Phi Yến thì đã thuận tình như thói quen xưa nay của mình. Nàng chấp nhận vô điều kiện bèn cảm tạ Thuần Vu Trường. Lúc ấy, một nhóm nghênh sứ gồm bốn tên cầm kích và tám nội thị bước vào ngôi nhà của Triệu Phi Yến đang ở. Thuần Vu Trường đưa tay nói:Triệu Phi Yến vẫy tay gọi em, từ từ đi vào phòng trong. Nàng rất xúc động sau khi vào phòng rồi, nàng ôm lấy em gái, thân thiết gọi một tiếng "Hợp Ðức". Rồi bật khóc lên nức nở.Hợp Ðức xiết chặt lấy chị, trong giờ phút ly biệt, nhớ đến những lúc cùng chung sống vừa qua, cũng cảm thấy buồn đau, không nói nên lời.- Hợp Ðức - Phi Yến xúc động nói - Hoàn cảnh ở trong cung không thể lường trước được. Chị không hiểu vào cung rồi thì sẽ ra sao, một mình em... - Nàng nức nở, cố trấn tĩnh nói. - Hợp Ðức em phải sống một mình, cố gắng tìm được một con người hợp ý với mình mà xây dựng, chớ có suy nghĩ nhiều.Hợp Ðức khi nghe đến chuyện đó liền trấn tĩnh lại, cô buông hai tay đang ôm chị, chậm rãi và lạnh lùng nói:- Chị ơi! Xưa nay em vẫn dựa vào chị. Chỉ cần chị tốt, em không thể không tốt được. Trong cung, rất nhiều những tiệc tùng hoa lệ. Chị ơi, em nghĩ rằng, vì cuộc đời mình, chị hãy biết sử dụng mọi thủ đoạn, em ở ngoài vẫn thường nghe Trương Phóng nói về tình hình ở trong cung, mong rằng chị thừa sức áp đảo được bọn con gái kia. Chị ạ, chị hãy nhớ, mình không áp đảo người ta thì người ta sẽ áp đảo mình thôi.Lời huấn thị của em thật đáng tức cười nhưng rồi dần dần, nàng nhận ra, nó thật là cơ trí và sâu sắc, nhưng cái ý nghĩ cho là đáng buồn cười ấy lập tức bay biến. Thậm chí nàng quá ngạc nhiên và buồn phiền vì cái thứ cơ trí đáng sợ ấy của em gái.- Chị ơi, chị còn nhớ lời nói của Chu lão bá nữa không? Một con người có thể sống hòa nhập với thánh hiền, nhưng cũng có thể sống chung với ma quỷ được.- Em biết xử lý cho em, chị ạ - Hợp Ðức run rẩy - Em thấy cái lão Thuần Vu Trường kia là một kẻ tiểu nhân, chị cần ứng xử thật khéo với hắn.Triệu Phi Yến qua cơn xúc động dữ dội đó đã trở lại bình tĩnh, để cho em gái trang điểm, nhìn vào trong gương, nghĩ mãi về sự tình cờ kỳ lạ trên đường đời của mình.Bất giác nàng nghĩ đến Trương Phóng. Trong sự biến chuyển ngắn ngủi và đi đến một ngày mai chưa thể biết được ấy chính là do Trương Phóng đã tạo nên! Nàng nghĩ: Con gái trong cung thật khó gặp gỡ với người bên ngoài. Từ nay về sau, có thể không còn được gặp Trương Phóng nữa sao? ở tận sâu thẳm của lòng mình, đối với Trương Phóng, nàng đã giành một phần tình cảm kín đáo. Tuy vậy đối với cái không may của hắn ta, nàng thấy cảm kích vô cùng.- Hợp Ðức, em sẽ tìm gặp Trương công tử, em nói với chàng hộ chị: chị rất nhớ chàng, chị mãi mãi không bao giờ quên chàng.- Em sẽ nói, nhưng chị có thể quên anh ta được rồi đấy, bất tất phải mãi mãi nhớ đến con người ấy - Hợp Ðức lạnh lùng đáp.- Hợp Ðức, chị không đồng ý với cách suy nghĩ của em đâu, một con người phải có phần tình cảm chân thực mới được, chẳng lẽ, chúng ta thích mãi mãi lừa gạt người khác sao? Lừa gạt người khác thì chính mình chẳng bao giờ có hạnh phúc đâu!- Hợp Ðức! Hợp Ðức! - Nàng gọi to, lắc đầu, rồi lại nói vô cùng cảm khái - Chị em ta, muốn có lại như ngày hôm nay, chỉ sợ không dễ dàng gì đâu.- Chị ạ, chỉ cần nói tới Trương đại nhân, em cho rằng, em vào cung thăm chị, sẽ không thành vấn đề gì, hoặc giả cho em làm một cung nữ hầu hạ chị- Không được, không thể để em làm cung nữ. - Phi Yến nói đúng đắn. Vì thế, Hợp Ðức bật cười lên, vỗ vỗ nhẹ tay lên vai chị:Khi Triệu Phi Yến từ buồng trong điểm trang rồi bước lên nhà thì Phú Bình hầu và Thuần Vu Trường đang đứng ở đấy.- Ðại nương đại hỉ rồi - Trương Phóng chắp tay về phía nàng - Hoàng thượng sai tôi đến thăm nàng, cùng nghênh đón nàng.Trương Phóng cũng có những điều riêng cần nói, nhưng trước mặt Thuần Vu Trường, ông ta không làm gì được, vì vậy chỉ còn biết im thin thít.- Trương công tử, cô em gái tôi ở lại đây, xin ngài chiếu cố. Tôi cũng đã gửi ngài Thị trung đại nhân - Triệu Phi Yến nói giọng cao hơn.Trương Phóng nhìn nàng, chỉ mỉm cười gật đầu. Tình duyên xưa đã cắt đứt rồi. Trương Phóng, chính hắn tự cắt, mà Triệu Phi Yến đã đi rồi. Tình xưa duyên cũ, cũng mất nốt.Hoàng cung nhà Ðại Hán nguy nga tráng lệ, lớp quý tộc đất Tràng An không ai không biết. Một con người tự cho là khôn ngoan, lịch lãm như Triệu Phi Yến, mà khi đã rơi vào cung thành, cũng phải cảm thấy như lạc vào mê hồn trận Hoàng thành Vị Ương với tất cả vẻ kiêu sa mênh mông của nó, đã hằn lên trong nàng một ý niệm sợ hãi mơ hồ.Cung Vị Ương nằm ở phía tây thành Tràng An, đối diện với cung Trường Lạc. Hai cung chiếm tới một nửa diện tích kinh thành. Khu vực giao cách ở giữa chưa đầy 1 dặm (1/2 km) là kho vũ khí.Hai cung điện, trên thực tế có hình thể như hai tòa thành. Cung Vị Ương, ngoài một tòa thành trì bao bọc, có tới 40 tòa điện các, ao, hồ, sông lạch, với những con đường lát toàn đá trắng, những bức tường có hàng lan can sơn đỏ, xen kẽ giữa các điện là những khu vườn thoáng đãng, hoa lá xanh tươi, ngoài ra còn có phi kiều, phức đạo, địa đạo, thạch kiều với rất nhiều đồ vật được sắp xếp trang nghiêm, mỹ lệ - Những tượng người và ngựa bằng vàng. Ðó là những lời do Thuần Vu Trường thưa cùng Phi Yến.Xe đi theo con đường trong cung Vị Ương một hồi lâu, tới đầu phía ngoài phòng đón tiếp là cửa Trường Thu mới dừng lại. Thuần Vu Trường hướng dẫn nàng tiến vào gian ngoài phòng khách rồi bẩm rằng:- Thưa đại nương, lúc còn ở bên ngoài, đại nương có thể tự do, tự tại, một khi đã vào cung, hoàn cảnh đã hoàn toàn khác. Một người con gái nhập cung, cần phải trải qua các thủ tục chính thức. Bây giờ tôi xin giao đại nương cho các quan trung hoàng môn tiếp nhận. Tên đại nương sẽ được đăng ký vào trong sổ, giao cho Dịch đình, sau đó họ sẽ hộ tống đại nương tới chiêm yết hoàng hậu, chiểu theo nghi lễ cung đình, từ nay đại nương sẽ thành nữ quan trong cung, hầu hạ hoàng hậu - Ðó là chức phận tài nhân.Những lời nói dài dòng, hoa mỹ của Thuần Vu Trường, chỉ khiến tâm hồn Phi Yến bồi hồi, chờ ông ta nói xong, Phi Yến mới rụt rè hỏi:- Bây giờ hãy chưa bàn đến chuyện đó - Thuần Vu Trường cười nhạt - Hoàng đế không thể tự mình tuyển phi tần, phải thông qua hoàng hậu, vì thế ở giai đoạn đầu mới nhập cung, bà phải phụng sự hoàng hậu, dần dần, chờ một dịp may, hoàng đế sẽ có lệnh tuyển, lúc ấy danh phận của bà mới được rõ ràng, bà sẽ được liệt vào hàng các phi tần.- Thị trung đại nhân, hay là cho tôi... trở lại, ở đây nhiêu khê thế này, tôi không hiểu được, hơn nữa, như lời ông nói, tôi chưa thể gặp mặt hoàng đế, tôi sợ, hay là cho tôi trở về nhà?- Thưa đại nương, không được đâu ạ. Ðã tới đây, không thể đổi thay được nữa - Thuần Vu Trường cười khì khì rồi nói tiếp - Bà không nên quá sợ hãi, hoàng đế có quý yêu, mới vời đại nương vào cung, bà sẽ không bị bỏ rơi đâu!Lúc ấy, Triệu Phi Yến nhìn thấy ba viên nội thị đang tiến đến, Thuần Vu Trường nói gì đó với một người trong số họ, rồi dẫn nàng đi vào trong nội thất. Từ phía sau, Thuần Vu Trường cất lời chào tạm biệt nàng.Thời khắc ấy, Triệu Phi Yến vô cùng bối rối. Nàng như quên đi tất cả, trong đầu nàng chỉ còn lại một ý tưởng làm thế nào để thoát khỏi nơi đây.Ðó là một viên hoạn quan, mặt trắng, không có râu, trạc tuổi trung niên, giương đôi mắt lươn ti hí, ngạo mạn nhìn nàng từ đầu tới chân.Triệu Phi Yến lại gặp phải nỗi thất vọng mới. Nàng nghĩ: "Người trong cung sao lại thiếu lễ độ như vậy? Nàng cúi gằm mặt, không nhìn viên thái giám. Viên Trung hoàng môn sau một hồi nhìn ngó, mới cười nhạt, chậm rãi nói:- Tốt lắm! Nàng là trưởng nữ của quan đô úy Triệu Mạn ở Giang Tô, cháu quan chủ bạ Triệu Thanh, được lắm! Tên của nàng, hừ! Triệu Nghi Chủ! Nói xong hắn quay lại hai viên thái giám kia ra lệnh:Như thế Triệu Phi Yến đã qua một cửa, tiếp đó hai viên nội thị dẫn nàng đi trên con đường từ cửa Trường Thu, chuyển sang hướng đông, đường sạch sẽ, thỉnh thoảng lại gặp từng tốp cung nữ và nội thị, Triệu Phi Yến bỡ ngỡ, không dám nhìn, nhưng bọn họ tò mò, nên vẫn đứng túm tụm nhìn theo.Một hồi lâu, nàng được đưa tới một gian điện lớn, nhưng trải qua mưa nắng nên đã có phần cũ kỹ. Ðó là cung Tăng Thành. Người nữ quan giúp việc lễ tân cho Hoàng hậu tiếp nàng ở gian phía đông cung Tăng Thành. Lại một hồi tra vấn dài dòng. Sau đó nàng lại được dẫn đi.Triệu Phi Yến trong lòng buồn bực nghĩ: Ta bị dẫn tới, dẫn lui, xoay như chong chóng, nếu lúc này có gặp hoàng đế cũng không nhận nổi.Lại trải qua hai lần thẩm vấn nữa, mới tới một căn phòng lâu ngày bị đóng kín, từ trong toát ra mùi ẩm mốc. Viên nội thị chỉ tay: "Ðây là phòng nghỉ của nàng". Nói rồi liền quay đi.Triệu Phi Yến thấy lòng thổn thức, những tưởng hoàng cung là nơi nguy nga, mỹ lệ, dè đâu lại là căn phòng hôi hám và ẩm ướt. Nàng tự hỏi: "Chẳng lẽ hoàng đế vời ta vào cung, lại cho ta ở lại nơi này sao?".Bốn bề yên tĩnh, không gặp một mặt người để hỏi han. Một lần, nàng mở cửa phòng, hy vọng trông thấy một thị nữ, kết quả là vẫn chẳng có ai. Bứt rứt, nàng mở tung các cánh cửa sổ ra.Một hồi lâu, có tiếng chân người đi lại nặng nề. Hai cung nữ bước vào, mỗi người trong tay đều mang theo các vật dụng, đặt chúng lên mặt ghế, đưa mắt nhìn ra nơi cửa sổ đã mở.Phi Yến hướng vào hai cung nữ, nở nụ cười làm thân nhưng họ như không hề nhận thấy, thái độ còn tỏ ra khó chịu, bước tới cài then cửa sổ lại. Phi Yến thoáng giận. Nàng nghĩ: "Hai tên thị nữ này thật vô lễ, chúng làm như trước mắt không người, sao có thể chịu được". Nàng nén giận cất giọng ra lệnh:Ðó là mệnh lệnh thứ nhất của nàng kể từ lúc vào cung, nhưng gặp thất bại. Hai cung nữ làm như không nghe tiếng, sau khi đóng chặt cửa sổ, một tên quay lại cất giọng đanh đá: