Tài xuất sắc không có nghĩa là không bao giờ phạm phải sai lầm, mà ở chỗ nhanh chóng chuyển bại thành thắng.Bạn đang xem: xem phim nữ giới phi yến vào cung công ty hán 1995

Bertolt Brecht


Bạn đang xem: Xem phim nàng phi yến trong cung nhà hán 1995

*

*

Xem thêm: Khách Sạn Ở Lý Sơn Giá Rẻ Chỉ Từ 200K, 10 Khách Sạn Tốt Nhất Gần Đảo Lý Sơn

*

tải về MOBI/PRC
- Kindle tải về PDF A4 - PC tải về PDF A5 - tablethế nhưng mà vận mệnh của hai chị em bỗng đổ sập xuống, cho một người bảo đảm cùng khốn, thượng đế cũng lag nốt đi. Vào năm Phi Yến mười tư tuổi, lão già Chu sau đó 1 trận nhậu say, chếnh choáng té từ trên bờ xuống ruộng, lúc người đi làm việc phát hiện tại ra, lão sẽ thoi thóp rồi, đưa về nhà một thời gian sau thì chết.Lão không vợ con, vướng lại một miếng đất bé dại trồng rau với một nơi ở nát. Vị Phi Yến vượt kế. Lúc lão Chu còn sống, hai bà mẹ tuy có khó khăn nhưng vẫn được nuôi nấng, bây giờ, chị em chỉ từ biết nhờ vào nhau.Phi Yến ở cùng rất em gái, qua 1 thời gian trong căn nhà nát ấy, nghèo khó thôi thúc, giả dụ cứ sinh sống như thế, tương lai chưa biết dẫn vào đâu. Cuối cùng, nàng ra quyết định đành tâm bán mình đi, tận dụng dòng dõi của Triệu Mạn, chị em làm một ca kỹ cao cấp.Khi tách khỏi căn nhà đổ nát ấy, Phi Yến đang thề rằng, bất luận dùng thủ đoạn nào thì cũng phải đạt mang đến được thoải mái huy hoàng, bất luận ở thực trạng nào, đều nên nhẫn nhục nghiến răng nhưng chịu.Nhưng sau khi gặp gỡ Trương Phóng, tư tưởng cầu an cùng tình ý lang bang của đàn bà khiến nàng lười biếng ỉ lại. Nàng hi vọng làm một kẻ quyến ở trong vào Phú Bình hầu nhưng sống dịu dàng qua ngày đoạn tháng. Lập chí từ bây giờ coi như mộng tưởng trẻ con. Nữ cho rằng, sự yên ổn ổn của bản thân là cầu lấy một vị trí đi về thì đúng theo với thực trạng mình hơn cả. Vậy mà, vận mệnh của thiếu phụ chủ định lại có bao giờ được dịu dàng êm ả cho đâu.Nàng trẻ, cô gái có dung nhan xinh đẹp. Nhưng trong lòng nàng, đã sớm ngán chường. Thanh nữ sợ bắt buộc đem sức kháng đỡ. Sinh sống trong cung đương nhiên là xứng đáng mơ ước, một cô gái bước trên con phố huy hoàng quang minh chính đại chỉ có phụ thuộc vào vua chúa thôi. Nhưng đàn bà lại ghê hãi những thay đổi âm hiểm của vùng cung đình.Hợp Ðức kiên nghị hơn nàng. Thích hợp Ðức mếm mộ và lo lắng cho chị, tỏ ra không bởi lòng. Triệu Phi Yến lưu giữ về thừa vãng, thở dài trầm giọng nói: - Chị chỉ có như vậy này thôi - ngược lại chị lại không muốn rời nó, để gia công gì nhỉ? người ta hy vọng chị lấn sân vào con con đường hầu hạ vua chúa cơ đấy! - thanh nữ nói giọng ai oán.Hoàn cảnh, thay đổi đến nệm mặt. Buổi trưa ngày đồ vật hai, một bạn tự xưng là fan quản gia của Trương đại nhân đến, ông ta nói với Triệu Phi Yến rằng Trương đại nhân chính là đương kim Hoàng đế, nhưng ông ta chính là thị trung Thuần Vu Trường. Tiếp đó, ông ta lại nói với Phi Yến:Nàng cố tạo sự vẻ khiếp hoàng, con gái cũng cố tạo sự vẻ mừng. Mà sau khoản thời gian tỏ lộ sự tởm hoàng lẫn sung sướng đó, nàng khôn khéo nêu lên vấn đề thiết thực.- Tôi với em tôi xưa nay vẫn ở thông thường với nhau - Triệu Phi Yến bi lụy rầu nói - Nó ko thể cách biệt tôi được. Thưa Thị trung đại nhân, tôi hy vọng ngài tâu lên trước, kính mong bệ hạ thuận tình mang lại tôi đem nó vào cung.- không tồn tại điều kiện nào như vậy! Thưa đại nương, cung đình, khác hoàn toàn với ngẫu nhiên ở đâu, cung đình tất cả bao nhiêu lý lẽ lệ, ai cũng phải tuân thủ, đến bạn dạng thân bệ hạ cũng đề nghị thế đấy ạ.Triệu Phi Yến cúi đầu suy nghĩ, con gái và em gái, từ nhỏ nhắn đến lớn, đa số cùng bình thường số phận, cả những lúc khốn cùng quẫn nhất cũng không rời nhau.Lần đầu tiên khi cung cấp thân có tác dụng ca kỹ, bạn ta cự hay không thu nhận em, nàng đã không còn lòng đấu tranh, tuyên tía thẳng thừng là còn nếu không để em gái đi một thể, thì không thể gật đầu đồng ý được. Tín đồ ta vị nhan dung nhan của con gái mà đề xuất miễn cưỡng chịu điều kiện đó.Lúc này, Phi Yến lại mong muốn dùng mẹo cũ. Nàng mong muốn nêu chuyện đó với Thuần Vu Trường còn nếu không cho phù hợp Ðức đi theo, phụ nữ sẽ cự hay chuyện vào cung.- Em vẫn tự tương khắc lo được cho em. Thôi chị cứ im lòng nhưng mà vào cung. - Nói xong, cô gái tủm tỉm mỉm cười cúi bản thân thi lễ cùng với Thuần Vu Trường. - Thưa đại nhân, em mong muốn rằng, bao giờ có cơ hội tốt, cũng xin mang lại em được vào cung, ở phổ biến cùng chị.Hợp Ðức xin được vào cung, không có ý điều đó. Mà lại Thuần Vu ngôi trường hỏi một câu làm cho cô ta ngớ ra, thậm chí rất bất bình. Thiếu nữ thầm nghĩ: "Ông tưởng tôi ko xứng sao? Hừ". Mặc dù nhiên, thiếu nữ không để lộ điều đó ra, mỉm cười vang lên một tiếng.- Ha ha! - Thuần Vu trường lại phá lên cười. - đúng theo Ðức, cô thật là bé xíu người khủng gan thừa đấy. Ðể tôi suy nghĩ một biện pháp xem sao, nhưng ao ước mệnh của cô cũng giống như của chị thì hay quá. Ha ha!Hợp Ðức bị xúc phạm dung nhan mặt tái lại. Thuần Vu trường không để ý đến vẻ mặt thất sắc của cô ý bé. Nhưng mà Phi Yến thì thấy rất rõ ràng vẻ mặt khó tính của em gái. Chính vì vậy nàng thanh thanh nói.- Thưa Thị trung đại nhân. Chuyện của em gái tôi hãy nhằm sau đã hay! - Nàng khôi lỏi hỏi lại. - Thế hoàn toàn có thể để em nó thường xuyên ở trên đây được không ạ?- Cứ tự nhiên, phía trên coi như là nhà đất của đại nương - "Nàng đã từ trên đây vào cung mà" - ý Thuần Vu Trường hy vọng nói như thế nhưng vào giọng nói, đối với thân phận của Phi Yến thì ngầm một ý coi thường. Triệu Phi Yến thì sẽ thuận tình như thói quen xưa nay của mình. Nàng gật đầu vô đk bèn cảm tạ Thuần Vu Trường. Dịp ấy, một tổ nghênh sứ có bốn tên cố kỉnh kích và tám nội thị lao vào ngôi nhà đất của Triệu Phi Yến đã ở. Thuần Vu Trường chuyển tay nói:Triệu Phi Yến vẫy tay gọi em, trường đoản cú từ lấn sân vào phòng trong. Thiếu phụ rất xúc động sau khoản thời gian vào phòng rồi, nàng bao phủ lấy em gái, thân mật gọi một giờ đồng hồ "Hợp Ðức". Rồi nhảy khóc lên nức nở.Hợp Ðức xiết chặt rước chị, trong giờ đồng hồ phút ly biệt, nhớ tới những lúc cùng tầm thường sống vừa qua, cũng cảm thấy bi thương đau, không nói cần lời.- hòa hợp Ðức - Phi Yến xúc cồn nói - yếu tố hoàn cảnh ở trong cung cần yếu lường trước được. Chị không hiểu nhiều vào cung rồi thì đang ra sao, 1 mình em... - thiếu nữ nức nở, cầm trấn tĩnh nói. - phù hợp Ðức em bắt buộc sống một mình, cố gắng tìm được một con bạn hợp ý cùng với mình mà lại xây dựng, chớ có suy xét nhiều.Hợp Ðức lúc nghe tới đến chuyện đó liền trấn tĩnh lại, cô buông hai tay đang ôm chị, chậm chạp và hững hờ nói:- Chị ơi! Xưa ni em vẫn nhờ vào chị. Chỉ việc chị tốt, em cần yếu không xuất sắc được. Vào cung, không ít những liên hoan hoa lệ. Chị ơi, em suy nghĩ rằng, vì cuộc đời mình, chị hãy biết thực hiện mọi thủ đoạn, em ở kế bên vẫn hay nghe Trương Phóng nói về tình trạng ở vào cung, mong mỏi rằng chị vượt sức áp đảo được bọn con gái kia. Chị ạ, chị hãy nhớ, mình không áp hòn đảo người ta thì người ta đang áp hòn đảo mình thôi.Lời huấn thị của em thật xứng đáng tức cười mà lại rồi dần dần, con gái nhận ra, nó thiệt là cơ trí và sâu sắc, nhưng cái ý nghĩ chỉ ra rằng đáng buồn cười ấy lập tức bay biến. Thậm chí còn nàng quá kinh ngạc và ai oán phiền vị cái sản phẩm công nghệ cơ trí kinh hãi ấy của em gái.- Chị ơi, chị còn nhớ tiếng nói của Chu lão bá nữa không? Một con người có thể sống hòa nhập với thánh hiền, mà lại cũng rất có thể sống tầm thường với ma quỷ được.- Em biết cách xử lý cho em, chị ạ - vừa lòng Ðức run rẩy - Em thấy cái lão Thuần Vu trường kia là 1 trong những kẻ tiểu nhân, chị đề nghị ứng xử thiệt khéo với hắn.Triệu Phi Yến qua cơn xúc động dữ dội đó đã quay trở lại bình tĩnh, làm cho em gái trang điểm, chú ý vào trong gương, nghĩ mãi về việc tình cờ kỳ lạ trê tuyến phố đời của mình.Bất giác thanh nữ nghĩ cho Trương Phóng. Vào sự lay động ngắn ngủi và đi đến một ngày mai chưa thể hiểu rằng ấy chính là do Trương Phóng đã sản xuất nên! chị em nghĩ: con gái trong cung thật khó gặp mặt gỡ với những người bên ngoài. Từ nay về sau, hoàn toàn có thể không còn được chạm mặt Trương Phóng nữa sao? sống tận sâu thẳm của lòng mình, đối với Trương Phóng, con gái đã giành một trong những phần tình cảm bí mật đáo. Tuy vậy đối với cái không may của hắn ta, chị em thấy cảm kích vô cùng.- phù hợp Ðức, em đang tìm gặp mặt Trương công tử, em nói với nam nhi hộ chị: chị khôn cùng nhớ chàng, chị trường thọ không bao giờ quên chàng.- Em vẫn nói, nhưng chị rất có thể quên anh ta được rồi đấy, bất tất yêu cầu mãi mãi nhớ đến con bạn ấy - đúng theo Ðức lạnh nhạt đáp.- vừa lòng Ðức, chị không đồng ý với cách lưu ý đến của em đâu, một con người phải có phần tình cảm chân thực mới được, chẳng lẽ, họ thích trường thọ lừa gạt người khác sao? Lừa gạt fan khác thì chủ yếu mình chẳng khi nào có niềm hạnh phúc đâu!- thích hợp Ðức! vừa lòng Ðức! - người vợ gọi to, lắc đầu, rồi lại nói hết sức cảm khái - bà mẹ ta, mong muốn có lại như ngày hôm nay, chỉ sợ hãi không thuận tiện gì đâu.- Chị ạ, chỉ việc nói cho tới Trương đại nhân, em mang đến rằng, em vào cung thăm chị, sẽ không thành vụ việc gì, hoặc giả đến em làm một cung thiếu nữ hầu hạ chị- ko được, quan yếu để em làm cho cung nữ. - Phi Yến nói đúng đắn. Bởi thế, hòa hợp Ðức bật cười lên, vỗ vỗ nhẹ tay lên vai chị:Khi Triệu Phi Yến từ buồng trong trang điểm rồi bước đi nhà thì Phú Bình hầu với Thuần Vu Trường vẫn đứng sinh hoạt đấy.- Ðại nương đại hỉ rồi - Trương Phóng lẹo tay về phía nữ giới - bệ hạ sai tôi mang đến thăm nàng, thuộc nghênh đón nàng.Trương Phóng cũng đều có những điều riêng phải nói, cơ mà trước khía cạnh Thuần Vu Trường, ông ta không làm cái gi được, vì vậy chỉ còn biết yên ổn thin thít.- Trương công tử, cô em gái tôi sinh sống lại đây, xin ngài chiếu cố. Tôi đã và đang gửi ngài Thị trung đại nhân - Triệu Phi Yến nói giọng cao hơn.Trương Phóng nhìn nàng, chỉ mỉm mỉm cười gật đầu. Tơ duyên xưa đã giảm đứt rồi. Trương Phóng, thiết yếu hắn tự cắt, mà lại Triệu Phi Yến đã đi rồi. Tình xưa duyên cũ, cũng mất nốt.Hoàng cung đơn vị Ðại Hán tráng lệ tráng lệ, lớp quý tộc khu đất Tràng An không một ai không biết. Một con bạn tự cho rằng khôn ngoan, thanh lịch như Triệu Phi Yến, nhưng mà khi đã rơi vào hoàn cảnh cung thành, cũng bắt buộc cảm thấy như lạc vào say mê trận Hoàng thành Vị Ương với tất cả vẻ kiêu kỳ mênh mông của nó, sẽ hằn lên trong chị em một ý niệm lo sợ mơ hồ.Cung Vị Ương nằm tại vị trí phía tây thành Tràng An, đối diện với cung ngôi trường Lạc. Hai cung chiếm tới một nửa diện tích s kinh thành. Khu vực giao bí quyết ở giữa gần đầy 1 dặm (1/2 km) là kho vũ khí.Hai cung điện, trên thực tiễn có dáng vẻ như nhị tòa thành. Cung Vị Ương, xung quanh một tòa thành trì bao bọc, gồm tới 40 tòa điện các, ao, hồ, sông lạch, với những con phố lát toàn đá trắng, mọi bức tường bao gồm hàng lan can sơn đỏ, xen kẽ giữa các điện là phần đa khu vườn nháng đãng, cành hoa xanh tươi, hình như còn tất cả phi kiều, phức đạo, địa đạo, thạch kiều với tương đối nhiều đồ đồ được bố trí trang nghiêm, mỹ lệ - mọi tượng người và ngựa chiến bằng vàng. Ðó là đa số lời vày Thuần Vu ngôi trường thưa thuộc Phi Yến.Xe đi theo tuyến đường trong cung Vị Ương một hồi lâu, cho tới đầu phía quanh đó phòng đón tiếp là cửa ngõ Trường Thu new dừng lại. Thuần Vu Trường hướng dẫn thiếu nữ tiến vào gian ngoài phòng khách rồi bẩm rằng:- Thưa đại nương, dịp còn ở bên ngoài, đại nương rất có thể tự do, từ bỏ tại, một khi đã vào cung, yếu tố hoàn cảnh đã hoàn toàn khác. Một thiếu nữ nhập cung, cần phải trải qua các thủ tục thiết yếu thức. Hiện giờ tôi xin giao đại nương cho những quan trung hoàng môn tiếp nhận. Tên đại nương sẽ tiến hành đăng cam kết vào trong sổ, giao cho Dịch đình, sau đó họ sẽ hộ tống đại nương tới chiêm yết hoàng hậu, chiểu theo nghi lễ cung đình, từ nay đại nương đang thành người vợ quan trong cung, hầu hạ thê thiếp - Ðó là chức phận tài nhân.Những lời nói dài dòng, hoa mỹ của Thuần Vu Trường, chỉ khiến tâm hồn Phi Yến bồi hồi, chờ ông ta nói xong, Phi Yến mới ngần ngại hỏi:- hiện giờ hãy chưa bàn cho chuyện đó - Thuần Vu Trường cười cợt nhạt - nhà vua không thể tự mình tuyển phi tần, phải trải qua hoàng hậu, vì vậy ở quy trình đầu mới nhập cung, bà buộc phải phụng sự hoàng hậu, dần dần, hóng một cơ hội may, hoàng đế sẽ sở hữu được lệnh tuyển, lúc ấy danh phận của bà new được rõ ràng, bà sẽ tiến hành liệt vào hàng các phi tần.- Thị trung đại nhân, xuất xắc là cho tôi... Trở lại, ở đây nhiêu khê núm này, tôi không hiểu được, hơn nữa, như lời ông nói, tôi không thể gặp gỡ mặt hoàng đế, tôi sợ, tuyệt là mang đến tôi về bên nhà?- Thưa đại nương, không được đâu ạ. Ðã tới đây, ko thể thay đổi được nữa - Thuần Vu Trường cười khì khì rồi nói tiếp - Bà không nên quá hại hãi, nhà vua có quý yêu, mới vời đại nương vào cung, bà sẽ không xẩy ra bỏ rơi đâu!Lúc ấy, Triệu Phi Yến chú ý thấy cha viên nội thị sẽ tiến đến, Thuần Vu trường nói gì đó với một người trong số họ, rồi dẫn nàng bước vào trong nội thất. Tự phía sau, Thuần Vu Trường chứa lời chào tạm biệt nàng.Thời tương khắc ấy, Triệu Phi Yến cực kì bối rối. đàn bà như quên đi vớ cả, vào đầu nàng chỉ với lại một ý tưởng phát minh làm thay nào để ra khỏi nơi đây.Ðó là 1 trong viên thiến quan, mặt trắng, không có râu, trạc tuổi trung niên, giương hai con mắt lươn ti hí, ngạo mạn chú ý nàng từ trên đầu tới chân.Triệu Phi Yến lại chạm mặt phải nỗi bế tắc mới. Thiếu nữ nghĩ: "Người trong cung sao lại thiếu lễ phép như vậy? phụ nữ cúi gằm mặt, không chú ý viên thái giám. Viên Trung hoàng môn sau đó 1 hồi nhìn ngó, mới cười nhạt, đủng đỉnh nói:- giỏi lắm! phái nữ là trưởng phái nữ của quan lại đô úy Triệu Mạn sinh hoạt Giang Tô, con cháu quan chủ bạ Triệu Thanh, được lắm! tên của nàng, hừ! Triệu Nghi Chủ! Nói xong xuôi hắn trở lại hai viên thái giám cơ ra lệnh:Như nắm Triệu Phi Yến đã sang một cửa, tiếp kia hai viên nội thị dẫn phái nữ đi trên tuyến phố từ cửa Trường Thu, gửi sang phía đông, con đường sạch sẽ, thỉnh thoảng lại gặp gỡ từng tốp cung người vợ và nội thị, Triệu Phi Yến bỡ ngỡ, không đủ can đảm nhìn, nhưng đàn họ tò mò, cần vẫn đứng túm tụm nhìn theo.Một hồi lâu, thanh nữ được mang đến một gian năng lượng điện lớn, tuy thế trải qua mưa nắng bắt buộc đã bao gồm phần cũ kỹ. Ðó là cung Tăng Thành. Người nàng quan giúp bài toán lễ tân cho hậu phi tiếp chị em ở gian phía đông cung Tăng Thành. Lại một hồi tra vấn nhiều năm dòng. Tiếp nối nàng lại được dẫn đi.Triệu Phi Yến trong lòng buồn phiền nghĩ: Ta bị dẫn tới, dẫn lui, luân chuyển như chong chóng, nếu hôm nay có chạm chán hoàng đế cũng không sở hữu và nhận nổi.Lại trải qua hai lần thẩm vấn nữa, bắt đầu tới một căn phòng nhiều ngày bị đóng kín, từ trong toát ra mùi ẩm mốc. Viên nội thị chỉ tay: "Ðây là phòng ngủ của nàng". Nói rồi liền quay đi.Triệu Phi Yến thấy lòng thổn thức, phần đa tưởng hoàng cung là địa điểm nguy nga, mỹ lệ, dè đâu lại là căn phòng hôi hám và ẩm ướt. đàn bà tự hỏi: "Chẳng lẽ nhà vua vời ta vào cung, lại cho ta sinh sống lại địa điểm này sao?".Bốn bề im tĩnh, không chạm mặt một mặt người để hỏi han. Một lần, nàng xuất hiện phòng, hy vọng trông thấy một thị nữ, công dụng là vẫn chẳng bao gồm ai. Bứt rứt, cô gái mở tung những cánh hành lang cửa số ra.Một hồi lâu, tất cả tiếng chân người đi lại nặng nề nề. Nhì cung thiếu phụ bước vào, mọi người trong tay gần như mang theo những vật dụng, đặt nó lên khía cạnh ghế, đưa góc nhìn ra nơi hành lang cửa số đã mở.Phi Yến hướng vào hai cung nữ, nở niềm vui làm thân nhưng mà họ như không hề nhận thấy, cách biểu hiện còn tỏ ra khó khăn chịu, bước vào cài then hành lang cửa số lại. Phi Yến nhoáng giận. Cô gái nghĩ: "Hai tên thị nữ giới này thiệt vô lễ, bọn chúng làm như lúc trước mắt ko người, sao hoàn toàn có thể chịu được". đàn bà nén giận đựng giọng ra lệnh:Ðó là mệnh lệnh đầu tiên của nàng kể từ thời điểm vào cung, nhưng chạm chán thất bại. Hai cung người vợ làm như không nghe tiếng, sau khi đóng chặt cửa sổ, một tên quay trở lại cất giọng đanh đá: